Tuesday, July 31, 2018

Los Angeles, CA - Đài Thiên Văn Griffith

Griffith Observatory nằm ở trên Hollywood cũng khá gần downtown LA, thích hợp nhất khi bạn tham quan xong downtown LA, qua đó chơi đến tối để tránh kẹt xe về quận cam. Theo mình thời điểm tốt nhất để đi Griffith Observatory là khoảng 6,7 giờ tối trong mùa hè, có lẽ mùa đông mình nên đi thử xem có khác gì không vì mùa đông 5h là mặt trời lặn mất rồi. Gửi xe gần trên Đài thiên văn hầu như không thể nếu bạn đi giờ này, nhưng họ có bố trí chỗ đậu trong công viên gần dưới, trước khi qua cái hầm gần The Greek Theater, rồi đi bộ lên khoảng 10', đặc biệt: miễn phí!

Agenda khi lên đây chơi là chụp hình nhìn xuống downtown LA trong golden hour (1 tiếng trước khi mặt trời mọc hay lặn), chụp hình khi mặt trời sắp lặn chung với hàng chữ Hollywood nổi tiếng, xem show và cuối cùng là chụp một tấm nhìn xuống LA lúc trời tối.


Tấm hình mình thích nhất năm dù mặt hơi hài thôi kệ, được mặt trời hôn lên tóc  

Tuesday, July 24, 2018

Los Angeles, CA - Bảo tàng The Broad

Có thể nói The Broad là bảo tàng nghệ thuật đầu tiên mà mình tham quan trong cuộc đời và có lẽ là mình cũng có chút thích thú đối với concept lạ và rất trừu tượng này. The Broad được thành lập ra với mục đích trưng bày bộ sưu tập nghệ thuật đương đại độc đáo từ những năm 1950 cho đến hiện tại. Điều tuyệt vời nhất ở đây là tất cả mọi người có thể đến tham quan hoàn toàn miễn phí!


Monday, July 23, 2018

Los Angeles, CA - The last bookstore (that I could ever love)

Sau một thời gian dài sống ở gần LA nhưng rất ít khám phá trung tâm của LA vì mình không thích sự đông đúc chật chội của thành phố này. Nhưng có thể sau hôm nay mình có thể nói là mình nghĩ là mình cũng thích Los Angeles mất rồi! 


Saturday, July 14, 2018

Lazy WO's Recommended - Những blogger mình yêu thích nhất

Danh sách này đã được mình tích tụ trong khoảng 3 năm và thật sự hôm nay mình mới có thể hoàn thành xong post này. Với lý do thường xuyên (không biết xấu hổ) là lười, lý do còn lại là mình phải thật chắc chắn là mình yêu thích họ một cách thiệt tình nhất, hay hay dở mình vẫn mến. 

1. Drea Chong - http://www.dreachong.com/

Mình biết đến Andrea (đọc tắt là drea) do hồi học lớp 11 học chung với một người bạn người Singapore. Bạn đó giới thiệu cho mình những người hay ho bạn hay stalk (đặc biệt không thèm follow tại chảnh :)), suốt ngày vô coi instagram người đẹp nhưng nhất định không follow). Mình theo dõi chỉ trong suốt 5 năm, quá trình từ một người mẫu ảnh cho những shop online cho đến một trong những influencers rất nổi tiếng ở Sing. Thời gian mình thích nhất của Andrea khi thời mới nổi vì mình có cảm giác thân thuộc khi đọc blog, hiện giờ thì hình ảnh của Andrea thì rất hoàn hảo nhưng mình không kết nối được nữa vì mức độ hoàn hảo đã trở nên không còn với tới được. Có những post mình cảm thấy khá hữu ích, nhưng cuối bài lại luôn gắn liền với những quảng cáo nhãn hiệu khiến mình hơi dôi. Tuy nhiên mình vẫn thích coi blog của chỉ vì cách chụp hình, bố cục rất là clean và hy vọng một ngày nào đó mình sẽ có thần thái đó (hy vọng :))) )

Saturday, November 11, 2017

WO's Recommended - Những cuốn sách mình thích nhất

1. Compound Effect - Darren Hardy 

Cuốn sách này được người bạn tặng khá lâu, trong một lần tình cờ dọn tủ sách, mình có thử mang ra và đọc lại lần nữa. Có thể nói, cảm xúc mình vẫn dạt dào khi được đọc lại những dòng chữ động viên, pha chút hài hước của Darren Hardy. Đơn giản là bằng làm những hành động tích cực rât nhỏ trong thói quen hằng ngày, trong 25 tháng, bạn sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc sống của mình.

Đoạn làm mình tin vào tương lai nhất là khi Darren lái xe đến một khu dân cư giàu có nhất Bắc San Francisco, kiếm một nhà hàng với hy vọng làm quen được với những gương mặt giàu có nhất khu vực đó. Hoạt động này nhằm mục đích kiếm thêm những mốt quan hệ chất lượng mà Darren muốn làm ít nhất vài ngày trong tuần. Cuối cùng, ông không gặp ai hết nhưng, tình cờ đi ngang một chiếc ghế dài, có view nhìn ra một bờ biển rộng, đối diện là một khu nhà triệu đô nằm sừng sững trên đồi núi, nhìn thẳng ra cầu Golden Gate. Trong đó, có một căn nhà xanh dương đã thu hút ông, và nghĩ rằng sẽ thật tuyệt vời nếu bản thân có thể sống trong đó, Darren ra về với động lực rất lớn để tiếp tục làm việc. Vài năm sau, trong một lần tình cờ thấy bảng thông báo nhà bán, ông chỉ muốn xem thử căn nhà đó thôi, và ngạc nhiên là căn nhà đó chính là căn nhà màu xanh nằm trên sườn núi năm nào, và chi tiết của nó là chính xác những gì mà Darren muốn. Ông kí hợp đồng mua nhà trong cùng ngày đó và vẫn chưa thể tin bản thân đã mua nó, giống như đang trong giấc mơ. 

Mình cảm thấy Compound Effect là một hướng dẫn chi tiết những gì cần làm để có thế áp dụng định luật Hấp Dẫn một cách hiệu quả và nhanh chóng nhất! Không biết Darren có nhận ra là chính mình đang viết về Định Luật này không, nhưng khi có niềm tin mãnh liệt với một gì đó và chính bản thân cố gắng làm tất cả những gì tốt nhất cho bản thân để có thể đạt được điều đó, miêu tả chính xác về định luật này rồi. Bạn cũng có thể nghe Darren Hardy nói về The Compound Effect trên youtube, và mỗi lần bị Toán hành mình thường nghe để tự khích lệ bản thân học chăm hơn. 


2. Tất tần tật những cuốn sách của Dương Thuỵ 

Mình đã mua trọn bộ tất cả những cuốn sách của Dương Thuỵ, cho dù có vài lần ngại ngùng khi đọc những đoạn hơi sến và cường điệu, Dương Thuỵ luôn làm mình tin vào tình yêu chân thật cho dù hoàn cảnh có ra sao đi nữa. Giọng điệu dễ thương, lém lỉnh, rất khó chịu và hơi nhõng nhẽo, mình tìm thấy bản thân trong hầu hết những câu chuyện của chị và lại thấy yêu đời hơn, vì nhân vật nào cũng có kết thúc tốt đẹp hết - không bị ế :)). 
Cuốn mà mình thích nhất có lẽ là Chờ Em Đến San Francisco, về một người phụ nữ dược sĩ thành đạt tên An nhưng vẫn còn đơn chiếc ở độ tuổi 40, có lẽ vì mang trong mình tình yêu đầu đời - Bình, người mà đã cô đã mất liên lạc hơn 20 năm, nên chẳng đi đến với ai được. Rồi hai người lại tìm được nhau, nhận ra được là tình cảm chưa hề phai nhạt, nhưng lại xuất hiện thêm một người đàn ông theo mình đánh giá là còn hơn nhân vật tình đầu rất nhiều. Mình nghĩ ai lớn rồi cũng hiểu, cho dù biết chính xác là ai hơn ai điều gì, và trong tích tắc nghĩ rằng đó chính là sự lựa chọn tốt hơn. Nhưng tình cảm, cảm xúc vẫn là điều nói lên rõ nét nhất đâu mới là người bản thân thực sự yêu thương. Ở bên một người mà mình hoàn toàn dành hết tình cảm, chắc đâu còn cảm giác nào tuyệt vời hơn. Mình hài lòng với kết thúc rằng Bé An trong xóm vẫn chọn cưới anh Bình bảnh cho dù 20 năm xa cách, và sẵn sàng bỏ tất cả để đi theo ảnh cho dù phải đi làm nail :). Ui dễ thương quá! 


3.  Cà Phê cùng Tony 

Nếu có một điều ước, mình mong chồng mình cũng hài hước, hay móc méo người khác giống Dượng Tony, chắc gia đình suốt ngày chỉ có cười ra nước mắt haha. Nhân vật này luôn làm mình hoài nghi về những chi tiết ảo tưởng về bản thân nhưng rất vui, mình nhận ra rằng cái cần được tôn vinh ở đây chính là những bài học mà Tony Buổi Sáng hay Dượng Tony đã dạy cho giới trẻ Việt Nam thay vì tập trung với những chi tiết khác. Cuốn sách này tuy rất chọc gậy bánh xe nhưng dễ đi vào lòng người, mình cười từ tủm tỉm tới bò lết ra giường mỗi lần đọc, và chưa bao giờ có thể bỏ xuống khi chưa đọc xong. 
Những mẩu truyện ngắn nói về cuộc đời, quá trình khởi nghiệp hãng phân Phượng Tím cũng như quá trình đi học ở Harvard, mình cảm thấy tự tin hơn vì người Việt cũng giỏi như ai ai, chẳng sợ chủng tộc nào. Chắc mình phải trích lại đoạn mà mình thích nhất trong bài "Bệnh Cocky"  

"Sau này qua Mỹ học, mấy trường như Yale hay MIT, hay Stanford không thèm đăng ký, sợ thầy cô ở đó hẻm đủ trình dộ. Bèn phải ở West Point hay Há Vợt, cho được, WP thì giá quá nó hẻm nhận nên bèn học HV... Tụi nó nói với nhau, nghe nói đến từ Việt Nam, định khinh nó mà đã bị nó khinh trước rồi. Bọn châu Á giàu có như Nhật, Hàn, Đài, Sing ôm nhau khoc như mưa, vì bị Tony coi thường...Mấy đứa Tây bên kia nghe vậy bèn bu tới, nói vậy tao là Tây nè, tụi tao thuộc chủng “Ăng Lô Xác Xong” nè, chơi đi. Cái mình cũng trề môi, nhún vai, nói suy nghĩ lại rồi, giờ chủng nào cũng hẻm chơi, hẻm thích chơi với người nữa. Tụi nó có hỏi thì trả lời yes no qua loa chứ hẻm thèm hỏi lại. Còn đi hội nghị quốc tế ở Pháp, có đứa tới bắt tay đưa name card, mình từ chối bắt tay, chỉ hỏi là mày có công trình khoa hạc quốc tế nào vừa công bố hem, nếu có thì nói chuyện tiếp. Cái tụi nó nhụt liền, lảng đi. Mấy giáo sư tiến sĩ viện sĩ hàn lâm khác lao đến rầm rập, nói tui có nè, tui có nè, cho tao chơi với.

Cái mình nói, ok let’s show me, đưa tao coi. Sau khi xác nhận xong là bằng cấp thật, công trình thật không phải đạo văn hay mua bằng, Tony lập tức bấm nút Chơi (Play). Trong lúc đang play, thấy tụi nó phơ quá phơ ( phê quá phê), Tony bèn hỏi

Tony: Sao tao khùng thấy bà cố luôn mà tụi mày say mê vại?

Đồng thanh: Vì mày mắc bệnh cocky mà lại easy to love ( dễ thương) và easy to look ( dễ coi). Trên đời này chỉ có một. It’s you, Tony.

Tony: Ồ Dé…

P/S: Các bạn có thể bắt chước Tony. Đi quốc tế cứ hiên ngang. Mình đẹp đẽ giỏi giang, đàng hoàng tử tế, có ăn có học, nhân cách cao vời mắc mớ gì phải sợ tụi nó. Nó mà có nghe nói mình từ Việt Nam đến mà khinh bỉ, thì mình khinh phủ đầu liền." 

Nếu không thể mua sách bạn có thể click link sau để xem hết bài http://blogtonybuoisang.blogspot.com/2014/07/benh-cocky.htmlVới những bài học khác, Dượng còn dạy về những tính cách thành người khác, đã lâu rồi bản thân mình cũng quên trao dồi. Nếu muốn là một người tốt hơn. Cà Phê Cùng Tony luôn là nơi khai sáng cho mình.

Cho dù đã đọc rất nhiều những cuốn sách, mình vẫn chưa bao giờ chán khi đọc lại những cuốn sách này. Cuộc sống đôi khi éo le nhưng mà vẫn đẹp sao nhờ họ, hãy tin vào bản thân và trở thành người tốt, rồi mọi chuyện sẽ như mong muốn thôi.

Thank you for reading,
Love. 

Monday, August 28, 2017

Du Học Mỹ: Hướng dẫn chăm sóc xe hơi cơ bản cho con gái

Học tập, làm việc và sinh sống ở Mỹ bạn phải mua xe để có thể thuận lợi hơn trong việc di chuyển. Bởi vì hệ thống giao thông của Mỹ, cụ thể là chỗ mình ở, Orange County siêu chậm trễ và bất thuận tiện. Thứ hai nữa là mình không cảm thấy an toàn khi đi bộ ở ngoài đường cho lắm, vì ở Mỹ đủ loại thành phần từ khắp nơi trên thế giới. Dĩ nhiên không thể nào nghĩ mọi người đều tốt đúng không? Thường mình không thích nói tiêu cực vậy đâu nhưng lo lắng cũng là cách não bộ đề phòng những nguy hiểm xung quanh và tự vệ. Cho nên mình xin ba mẹ một chiếc xe để đi lại. May mắn là mình mua được em bé mơ ước của mình, và lúc nào mình đi về nhà cũng ôm vô lăng 1 cái, cảm ơn đã bảo vệ mình và cảm ơn là em bé lúc nào cũng khỏe mạnh haha (xe Đức sửa chữa hem rẻ huhu).

Thế nên mình quyết định là nên chia sẻ kinh nghiệm của mình về việc bảo quản xe cơ bản. Là một đứa con gái có ba chăm xe từ nhỏ đến lớn, xe có bị gì mình toàn nhõng nhẽo với ba 1 xíu là xe sẽ lành lại hihi. Nhưng điều đó không hề tốt tí nào hết! Không có ba mình lơ là xe cộ lắm, nhưng mà nhiều cái bên đây hở ra là tốn tiền à hoặc thậm chí đơn giản như việc bơm bánh xe, không ai làm dịch vụ cho như VN vô có người bơm bánh trả 20k là đi đâu. Nên có những việc đơn giản mình đang sắp chia sẻ ở dưới, con gái như mình phải tự làm được để không phải phụ thuộc vào ai và quan trọng là đỡ tốn tiền

© Wandering Orchid
Maira Gall